Chúa Nhật 25 Thường Niên

Năm A

Đừng ghen tương, so sánh

Câu chuyện trong Tin Mừng Matthêu hôm nay được viết riêng cho những ai thích ngạc nhiên ở phần kết cuộc. Tuy nhiên, sau khi ngạc nhiên nhiều người lại không bằng ḷng với cách đối xử của Ông Chủ. Bởi v́ họ sẽ không bao giờ bằng ḷng với những ǵ ḿnh đang có, cho đến khi chấp nhận để được b́nh an. Thiên Chúa nhân từ và thương xót con người chúng ta một cách vô điều kiện, không tính toán hơn thiệt. Ngài tha thứ và cho đi một cách nhưng không. Cách thức Ngài cho đi vượt quá sức tưởng tượng và đo lường của loài người. Luật lệ của Thiên Chúa cũng khác hẳn luật lệ của con người. V́ thế Thiên Chúa làm ngạc nhiên một số đông chúng ta nơi phần kết của câu chuyện. Ai làm trước, làm sau, tới sớm, tới trễ cũng được phát lương đồng đều như nhau. “Như trời cao hơn đất thế nào th́ đường lối Ta vượt trên đường lối các người, và tư tưởng Ta cũng vượt trên tư tưởng các người.”(BĐI)

Sở dĩ ngạc nhiên v́ con người chúng ta có thể khi nh́n thấy kẻ khác khổ cực, nghèo khó, kém may mắn làm chúng ta cảm thấy may mắn, vui thích. Cũng có thể khi đă có định kiến về công b́nh trên sự đo lường vật chất. Là con người, ít có ai phàn nàn trách móc nếu chúng ta đang thụ hưởng phúc lợi cho cá nhân ḿnh hay chung hưởng với người khác bao lâu mà chúng ta có nhiều lợi nhuận hơn kẻ khác. Nói cách khác, ít nhiều chúng ta vẫn c̣n giữ cái năo trạng chưa trưởng thành trong người: Nh́n thấy người khác có nhiều của cải hơn ḿnh, tự nhiên máu ghen tương nổi lên đùng đùng trong người. Rất nhiều người chúng ta đang mang năo trạng trẻ con trong bụng của một người lớn. Đó là há miệng chờ được đút thức ăn! Chính ra, làm một người lớn, một Kitô hữu trưởng thành có nghĩa là chúng ta nỗ lực để làm sao đút thức ăn cho người khác.

Đó là trên khía cạnh nhân sinh quan. C̣n trên b́nh diện tôn giáo, chúng ta lại c̣n thường nghĩ đến việc làm, tới “công nghiệp” mà chúng ta có thể tự tạo cho chính ḿnh để vào Nước Trời! Thiên Chúa th́ khác hẳn. Dụ ngôn không nói tới việc công bằng nhưng nói tới một Thiên Chúa quảng đại; không nói tới tiền lương nhưng nói tới Ơn cứu độ; không nói tới việc so sánh với người khác mà nói tới sự liên hệ giữa cá nhân với Thiên Chúa. Vào Nước Trời hay không là do ân ban từ Thiên Chúa chứ không phải do sức lực của con người. Nó không lệ thuộc vào việc người đi làm sớm hay trễ, hay làm được bao nhiêu thời gian. Lại càng không lệ thuộc vào tiêu chuẩn “đạo gốc” hay “đao mới, đạo theo.” Dụ ngôn hôm nay cũng tương tự như dụ ngôn “Người con hoang đàng” hay việc Chúa tha thứ cho “Người trộm lành” trên Thánh giá ở đồi Can-vê. Thương xót là sự gặp gỡ của cảm thông và trung thành của con người với Thiên Chúa mà ra.

Dụ ngôn “Người làm vườn nho” hôm nay dạy chúng ta bài học về ḷng thương xót của Thiên Chúa với con người. Chúng ta cũng phải bắt chước Chúa để có ḷng xót thương với đồng loại. Đừng bắt chước những làm vườn từ sáng sớm. Cũng đừng có thái độ vui thích khi thấy người khác kém may mắn hơn ḿnh. Nhưng hăy cảm tạ t́nh thương của Chúa nhiều bao nhiêu có thể và t́m cách giúp đỡ họ trong khả năng Chúa ban mỗi khi có thể. Hăy cảm tạ Chúa hằng ngày.

Phó Tế Phêrô Đặng Phi Hùng