Chúa Nhật 12 Thường Niên

Năm A

Dũng Cảm Tuyên Xưng

Đoạn phúc âm chúng ta vừa nghe lấy trong bài diễn văn của Chúa về việc loàn truyền tin mừng trong Phúc Âm Thánh Matthew. Chúa khuyên răn các tông đồ đừng sợ xệt khi loan báo tin mừng, hãy dũng cảm tuyên xưng và trung thành với đức tin của mình.

Lư do khiến các môn đệ không được nao núng, Chúa Giêsu  nhắc nhớ  các tông đồ nhớ lại nhiệm vụ trọng yếu của các ông là loan báo thẳng thắn và công khai sứ điệp đă nhận từ nơi chính Chúa  “Vậy anh em đừng sợ” Người nhắc lại “anh em đừng sợ”. khi đứng trước những đe dọa của bạo lực loài người, 

 Chúa Giêsu cũng đã nhắc nhớ các môn đệ cần phải trung thành và nhớ rơ giáo huấn của Ngài: "Ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, th́ Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy

Khi chịu phép Rửa tội, chúng ta đã được tha thứ mọi tội lỗi trở thành tạo vật mới và là con Chúa là chi thể của Giáo hội, chúng ta cũng được trao cho 3 nghĩa vụ công cộng là Tư Tế, Vương đế và ngôn sứ. 

Nghĩa vụ ngôn sứ trong đời sống Kitô hữu là một nghĩa vụ rất quan trọng  Người ta thường có khuynh hướng đặt trọng tâm vào nghĩa vụ tư tế mà mà sao lãng  hai nghĩa vụ c̣n lại là:

- vương đế (làm chủ bản thân, gia đ́nh, xă hội và Giáo Hội), và

- ngôn sứ (làm chứng cho Thiên Chúa, cho chân lư, công lư và t́nh thương bằng lời nói và nhất là bằng cuộc sống).

Trong ba nghĩa vụ ấy Chúa Giêsu đã đặt nghĩa vụ nào là ưu tiên. Khi Ngài nói: "Ta muốn ḷng nhân chứ đâu cần lễ tế" (Mt 9,13); “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả h́nh! Các ngươi đã bỏ Những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lư, công bình và chân thật" (Mt 23,23b). 

Việc ưu tiên phải thi hành là làm chứng tá cho t́nh yêu, nghĩa là phải thật sự yêu thương anh chị em sống quanh  ḿnh – họ là hiện thân của Chúa Giêsu – đã được Thánh Gioan Kim Khẩu nhấn mạnh: "Anh em  đừng tôn vinh Chúa với gấm vóc lụa là trong đền thờ, mà lại bỏ mặc Ngài đang run lạnh và trần truồng ngoài trời. Đấng đă từng nói "Đây là ḿnh cha" cũng chính đấng cũng sẽ nói "Các người thấy ta đói mà không cho ăn, khát mà không cho uống.

Như thế,  hai nghĩa vụ vương đế và Ngôn sứ đ̣i hỏi chúng ta  phải xả thân, hy sinh, chấp nhận mất mát, thiệt tḥi. Tuy nhiên, hai nghĩa vụ này rất cần thiết cho quyền lợi chung của con người, của xă hội và sự phát triển Giáo Hội. Muốn thi hành hai nghĩa vụ này, cần phải can đảm chấp nhận đau thương. Đừng nghĩ rằng khi đã can đảm th́ ta mới thực thi được nghĩa vụ ngôn sứ, mà hăy nghĩ rằng ta sẽ can đảm  khi quyết tâm thi hành nghĩa vụ ấy.

Nhưng nếu thành thực xét lại niềm tin của ta vào sự quan pḥng của Thiên Chúa để dám dấn thân thật sự, như đức tin và lương tâm đ̣i hỏi, ta thường nại vào sự khôn ngoan và thận trọng. Nhưng thật khó mà xác định được lằn ranh giữa khôn ngoan và hèn nhát! Ta có thể nhân danh sự khôn ngoan để hèn nhát "một cách có lư" hầu không ai chê trách được!

Như thầy Lê-vi và người Do Thái trong dụ ngôn người Sa-ma-ri nhân hậu (Lc 10,30-37), ta có thể nhân danh nghĩa vụ tư tế  để khỏi phải yêu thương tha nhân của ḿnh. Đó quả là vấn đề tế nhị mà mỗi Kitô hữu cần năng tự vấn lương tâm mình!

Lạy Chúa Giêsu, Xin ban cho con lòng yêu mến dũng cảm đối với Thiên Chúa và với tha nhân,  khi phải đối mặt với gian nguy thử thách, v́ chỉ có quyết tâm sẽ giúp con can đảm vượt thắng hiểm nguy để thực hành ý Chúa.

Denver, 21/06/2017

Pt. Lorensô NGÔ THẾ TÒNG