Chúa Nhật 16 Thường Niên

Năm B

Thiên Chúa chăm sóc chúng ta  

Một thanh niên lực lưỡng xin đi đốn cây để phụ giúp gia đ́nh. Thấy anh vạm vỡ, chủ liền trao cho anh một chiếc ŕu, dẫn anh vào rừng và bảo: “Anh thử đốn cây này cho tôi xem.” V́ đă từng lao động, nên anh đốn rất nhanh. Ông chủ nhận anh vào làm việc, đưa ra mức lương và cho nơi cư ngụ. Dù mệt nhọc nhưng anh cảm thấy rất vui, v́ nghĩ rằng cuối tuần sẽ có một số tiền đem về cho gia đ́nh. Thứ Hai, Thứ Ba, rồi Thứ Tư vùn vụt trôi qua. Đến ngày Thứ Năm, chủ gọi anh vào cám ơn và trao cho anh tiền công cả một tuần. Anh vui sướng cầm những tờ giấy bạc thấm đẫm mồ hôi, đôi mắt rạng ngời niềm vui. Nhưng anh chợt nhận ra có điều ǵ bất thường, anh thắc mắc hỏi chủ: “Thưa ông, tôi xin cám ơn ông đă trả lương cho tôi cho cả tuần. Nhưng sao ông không để đến chiều Thứ Sáu mà lại trả lương vào hôm nay? “-Đáng tiếc là tôi không thể mướn anh được nữa, v́ theo sổ sách th́ anh đốn được nhiều cây nhất vào ngày Thứ Hai, nhưng qua ngày Thứ Ba cây đă giảm xuống, và ngày Thứ Tư anh là người đốn được ít cây nhất trong các công nhân ở đây.” “Nhưng thưa ông chủ, tôi đă làm hết sức ḿnh. Tôi tới sớm về trễ. Tôi chỉ nghỉ để ăn trưa có nửa tiếng thay v́ một tiếng. Tôi làm việc không ngừng. Tôi đă bỏ cả giờ nghỉ để làm việc. Ông chủ c̣n muốn ǵ nữa?” Người chủ đáp: “-Những ǵ anh vừa nói không sai chút nào, tôi hoan nghênh sự nhiệt t́nh của anh. Nhưng tôi chỉ xin hỏi anh một câu: anh có để giờ mài ŕu không?...”

Ngày nay người ta “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm và làm thêm Chúa nhật.” Lắm khi quên mất "mài ŕu," v́ cho rằng khối lượng công việc chồng chất, v́ thời buổi kinh tế cạnh tranh, nên không có th́ giờ tĩnh lặng để thẩm định lại những biến cố, và soát lại công việc đă làm và lắng nghe được tiếng Chúa mời gọi. Thêm vào đó tiếng xe cộ, tiếng máy nổ, tiếng Phones reo, TVs, Radios, Musics ồn ào suốt ngày đêm làm con người ngày nay luôn bị căng thẳng thần kinh, xa dần đời sống tâm linh.

 "Các con hăy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút"

Chúa quan tâm đến con người hơn công việc. Chúa muốn chúng ta hăy dành một chút nghỉ ngơi cho thân xác, một chút lắng đọng cho tâm hồn, để tách ḿnh ra khỏi đám đông, để sống tương giao mật thiết với Chúa và với nhau.

Một nhà thơ Việt Nam trước đây đă viết: "Ta hăy làm thinh chớ nói nhiều, để nghe dưới đáy nước hồ reo, để nghe tơ liễu rung trong gió, và để xem trời giải nghĩa yêu..." Đó là thứ yên tĩnh ngọt ngào, phong phú, là chính thứ yên tĩnh mà chúng ta cần cho cả đời sống thường ngày lẫn tâm linh.

Cần thiết v́ vừa để cho thân xác nghỉ ngơi, vừa để cho tinh thần thư giăn, vừa để cho trí óc sáng suốt nh́n lại cuộc sống ḿnh, kiểm điểm và rút ưu khuyết điểm và định hướng cho cuộc sống trong giai đoạn tới.

Tĩnh lăng có thể t́m thấy trên núi hay dưới biển. Chúng ta tới đó để thưởng lăm cảnh thiên nhiên hùng vĩ tuyệt đẹp Thiên Chúa làm để rồi lắng đọng tâm hồn, thư giăn.

Thứ tĩnh lặng cũng được t́m thấy nơi nhà thờ trong các Thánh lễ, hay nơi nhà nguyện trong các giờ chầu ngày Thứ Năm và Thứ Sáu hàng tuần ở Giáo xứ. Nơi đó, chỉ một ḿnh ta với Chúa Giêsu Thánh Thể, lắng đọng tâm hồn, dâng một lời cảm tạ đối với Chúa, với người và với đời. Nơi đó, chúng ta dễ quên hết bao nỗi ưu phiền, bao bon chen với cơm áo gạo tiền t́m sống, bao căng thẳng, bực bội trong đời thường.

Vâng, trong cuộc hành tŕnh về quê Trời, người ta không thể đi hết con đường vừa dài vừa dốc, nếu không dừng lại nghỉ ngơi và định hướng. Nếu muốn đốn nhiều cây càng phải năng “mài ŕu” cho sắc. Nếu muốn đi thật xa càng phải luôn dừng lại để nghỉ ngơi lấy sức. Nếu muốn hoạt động tông đồ hiệu quả, càng phải năng tĩnh dưỡng tâm hồn.                                                                                            

PT Phêrô Đặng Phi Hùng