Chúa Nhật 3

Phục Sinh

Năm A

 

Đồng hành với nhau và với Chúa

Phúc Âm hôm nay thuật lại 2 môn đệ trên đường đến làng Emmau, một làng cách Giêrusalem 7 miles. Hai môn đệ cùng đi với nhau. “Hai người” chỉ về ý nghĩa cộng đoàn chứ không phải một người thì lẻ loi, cô độc.

Con người khi được gửi vào trần gian này là để sống cộng đoàn, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải để sống đơn độc và ích kỷ. Xét về mặt xã hội thì sự tương trợ là một ích lợi cho thương mại, hội đoàn, pháp luật…Xét về mặt tôn giáo thì sự tương trợ là một điều đáng ca ngợi, vì  chính Chúa đã lên tiếng: “Nơi đâu có 2, 3 người họp nhau lại vì danh Ta thì Ta ở giữa họ.” Thiên Chúa đứng về phe những người đoàn kết, quan tâm đến nhau chứ Ngài không đứng về phe những ai chia rẽ, ích kỷ. Ngay từ thời Giáo Hội sơ khai, sách Tông Đồ Công Vụ kể lại các tín hữu một trí một lòng, biết quan tâm đến nhau vì thế họ được toàn dân mến chuộng và càng ngày Chúa càng làm gia tăng số người vào Đạo.

Ngày nay khi nói đến từ ngữ “Emmau” người ta thường nhắm đến ý nghĩa “đồng hành” tức cùng đi, cùng chia sẻ, cùng hưởng nhận, cùng khích lệ, cùng giúp đỡ. Đồng hành căn bản đến từ đời sống gia đình, hội đoàn, Dòng tu, Giáo xứ, Giáo Hội.

Tuy nhiên nếu chỉ cậy vào sức riêng con người mà thôi thì cho dù chúng ta có họp nhau lại vẫn có nhiều vấn đề không thể giải quyết nổi, vì nó ở ngoài khả năng trí óc và bàn tay của chúng ta. Hai môn đệ trong Phúc Âm hôm nay cùng đi với nhau trong tâm trạng buồn bã, sợ sệt, thất vọng. Thế nhưng khi có Chúa Giêsu đồng hành với họ, giải thích Thánh Kinh, bẻ bánh thì lòng họ ấm lên, hăng hái khác thường, đến nỗi ngay đêm đó họ trở lại Giêrusalem để báo tin mừng cho các Tông Đồ.

Chúng ta cũng cần có Thiên Chúa  đồng hành với chúng ta để nhờ “bộ óc và bàn tay” của Ngài giải quyết các vấn đề, hơn nữa chính sự hiện diện của Thiên Chúa sẽ giúp chúng ta hăng hái đi trọn con đường trên trần gian này.

Con đường Emmau là hình ảnh con đường trên trần gian này. Kinh nghiệm lịch sử và cảm nghiệm cá nhân dậy chúng ta biết, con người không thể sống và phát triển ở môi trường lẻ loi, đơn độc được, trái lại con người cần tương trợ, đồng hành với nhau. Quan trọng hơn nữa là có Thiên Chúa đồng Hành với chúng ta, để dù đường có  quanh co, hiểm trở cũng đừng lo vì Chúa là “Đường” dẫn tới đích; dù trên đường có tối tăm, hang hóc cũng đừng sợ vì Chúa là “Ánh Sáng” dẫn đến nơi an bình; dù cuối đường có tử thần nhào tới chúng ta cũng đừng hoảng vì Chúa là “Sự Sống lại và là Sự Sống,” ở nơi đó chúng ta sẽ an nghỉ muôn đời.

Linh Mục Chánh Xứ

Luy Phạm Hữu Độ,cmc