Chúa Nhật 2

Mùa Chay

Năm A

 

Ơn Gọi

William là một người Ái nhĩ Lan có bằng cấp đến định cư tại Hoa kỳ vào thập niên 1980s để tình nguyện làm việc cho hội từ thiện ở New Orleans với đồng lương dưới mức căn bản, tức là chỉ đủ ăn mặc và đi xe đạp. Hằng năm, Đại chủng viện Notre Dame của Tổng giáo phận New Orleans gửi các chủng sinh thần học năm nhất đến thực tập việc tông đồ tại St. Thomas Project là nơi mà ông William đang sống và làm việc với một người phụ tá duy nhất. Nghe đến khu vực này, ai cũng phải ớn lạnh vì đây là khu vực đứng đầu về các tệ đoan xã hội và tội ác ở New Orleans. Lượt qua chương trình sống của ông William, ai cũng phải ngạc nhiên vì nó còn ngặt hơn chương trình ở chủng viện. Tuy nhiên, khi đề cập với ông về ơn gọi tu trì thì ông William cho biết là đã từng thử qua nhưng nhận ra đó không phải là ơn gọi Chúa muốn ông ta theo đuổi mặc dầu rất cao đẹp và ông vẫn hằng ôm ấp từ thuở bé. Theo ông, Chúa gọi ông trong hoàn cảnh sống hiện nay vì qua đó ông tìm thấy hạnh phúc và gặp được Chúa nơi người dân nghèo.

Thật vậy, anh chị em thân mến, mục đích chúng ta sống ở đời này để làm gì nếu không phải là nhận biết và mến yêu Thiên Chúa, rồi từ đó phát sinh hiệu quả thương yêu mọi người như anh em và cùng nhau xây dựng một xã hội tốt đẹp... để sau cùng trở về với Thiên Chúa là Đấng đã gọi chúng ta ra đi cũng là Đấng mong ngóng chúng ta trở về như sách Giáo lý Công giáo đã khẳng định. Đây chính là ơn gọi phổ quát mà mọi người sinh vào trần gian được kêu mời để đạt tới, vì nó bao trùm hết những ơn gọi khác mà chúng ta vẫn hằng đáp trả qua những tiếng xin vâng nối tiếp nhau trong cuộc sống.

Để đạt được mục đích tối hậu của cuộc sống con người, Thiên Chúa mời gọi chúng ta vào những bậc sống khác nhau với quyền tự do chọn lựa: kẻ sống độc thân, người lập gia đình, và có một số rất ít chọn cuộc sống tu trì. Và trong mỗi bậc sống đó, Thiên Chúa lại liên tục mời gọi chúng ta dưới nhiều hình thức để thăng tiến bậc sống mình đã chọn. Nói chung, dù ở bậc sống nào chăng nữa thì tất cả cũng chỉ là phương tiện để chúng ta tìm gặp Chúa mà thôi. Do đó, điều quan trọng không hệ tại bậc sống nhưng hệ tại việc chúng ta có lợi dụng các phương tiện Chúa ban để sống trọn ơn gọi của mình hay không.

Ơn gọi tuy mang nhiều sắc thái khác nhau nhưng lại tương đồng với nhau ở điểm kẻ gọi và người đáp. Nếu Chúa không gọi thì chúng ta đâu cần bận tâm đến vấn đề thưa đáp. Nhưng, nếu Chúa đã gọi thì chắc chắn Ngài phải hy vọng lắm vào sự đáp trả của chúng ta... bằng không Ngài đã chẳng bao giờ gọi để khỏi ôm lấy thất vọng. Là Đấng thông minh và chân thật vô cùng, Thiên Chúa không hề sai lầm khi kêu gọi chúng ta vào con đường mà Ngài thấy thích hợp nhất cho mỗi người. Tuy nhiên, Ngài không hề ép uổng ai nhưng để chúng ta toàn quyền quyết định. Chẳng hạn như trong bài đọc 1 hôm nay, để gầy dựng một dân riêng, Giavê đã mời gọi Abram từ bỏ quê cha đất tổ, đi đến miền đất xa lạ mà ông chưa từng biết đến. Tuy ngập ngừng nhưng ông đã đi và đã trở  thành tổ phụ của một dân tộc hùng vĩ. Đang khi hăng say bắt bớ các Kitô hữu, thánh Phaolô được Chúa mời gọi để đem Tin Mừng cho dân ngoại. Dẫu sợ sệt và cảm thấy mâu thuẫn nhưng ông cũng can đảm vâng nghe và đã trở thành rường cột của Giáo hội. Ba thánh tông đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan trong bài Tin Mừng hôm nay cũng được Chúa mời gọi lên núi để chiêm ngưỡng dung nhan vinh hiển của Ngài. Mặc dù các ông rất thích đến nỗi muốn dựng lều để được ở luôn trên đó, nhưng vì Chúa muốn thế khác cho nên các ngài lại vâng lời xuống núi... Chính vì sự mau mắn vâng nghe lời Chúa đó mà sau này chẳng những các ông được chiêm ngưỡng nhưng còn được dự phần vào vinh quang phục sinh của Chúa Giêsu nữa.

Điều này tỏ cho chúng ta thấy rằng bước đường ơn gọi của mỗi người, dù có đi lên hay bước xuống, rẽ trái hay quẹo phải, tất cả đều có thể đạt được mục đích tối hậu là chiếm hữu được Chúa, nếu chúng ta bước theo tiếng gọi của Ngài. Nói theo kiểu bình dân thì cuộc đời dẫu lên voi hay xuống chó đều có thể gọi là một cuộc đời thành tựu nếu chúng ta biết chấp nhận giới hạn của mình và làm cho nó thăng tiến theo chiều hướng thích hợp với những giới hạn đó. Vì chưng, không ai hạnh phúc cho bằng người biết chấp nhận và vui với những gì có được trong tầm tay với. Chúa không dựng nên bất cứ ai trong chúng ta chỉ để ăn hại, nhưng Ngài dựng nên mỗi người với một dụng ý riêng. Cũng mười ngón tay thon dài như nhau nhưng của người này thì Chúa muốn họ dùng để đánh đàn còn của kẻ khác thì Ngài mời gọi họ dùng để trồng cây hoặc sửa ống nước... Chính vì vậy mà không ai có quyền tự hào cho rằng ơn gọi hay công việc của mình cao trọng hơn của người khác. Bởi lẽ, nếu để hoàn thành ơn gọi của mình theo ý Chúa mà làm một việc hèn mọn như nhặt rác, rửa chén, nằm bẹp trên giường bệnh, hoặc cô đơn trong viện dưỡng lão… thì cũng cao đẹp và công phúc như người có bổn phận xây nhà thờ cho Chúa vậy. Điều can hệ là chúng ta đã tận dụng các khả năng Chúa ban để nhận ra và đáp trả lời mời gọi của Ngài trong cuộc sống hay không mà thôi. Do đó,  từ trong chính môi trường và cuộc sống của mỗi người, chúng ta vẫn có thể tìm gặp được Chúa trong các công việc và hoàn cảnh sống của mỗi người.

Xin Mẹ là Đấng đã mau mắn và tự tình thưa lời “Xin Vâng” với Chúa giúp chúng con biết lắng nghe và mau mắn thưa lời “Fiat” với ơn Chúa soi động trong cuộc sống thường ngày để ngày sau được cùng Mẹ thông phần vào vinh quang rực rỡ của Chúa Kitô Phục Sinh. Amen.

LM. Thomas Nguyễn Tuấn Bình, CMC