Chúa Nhật 7

Thừờng Niên

Năm A

 

Con đường thánh thiện

Năm 1981, Đức Thánh Cha Gioan Phaolo Đệ Nhị đã đích thân vào nhà tù để an ủi và tha thứ cho kẻ đã dùng súng bắn gục Ngài suýt chết; Cộng đồng người Amish ở Pennsylvania đã công khai tha thứ và cầu nguyện cho kẻ đã nả hàng loạt đạn vào con cái của họ giết chết 5 em và làm bị thương một số em khác khi chúng đang ngồi học ở trường năm 2007; Thủ tướng Gandhi của Ấn Độ để lại bút tích trước khi bị giết năm 1948, hiện nay được người đời coi như lời tiên tri: “Nếu tôi có bị ai đó ám sát, và tôi chết trong khi môi miệng đang cầu nguyện cho người giết tôi, và Chúa là Đấng ngự trị trong tâm hồn tôi chứng giám cho tôi điều nầy, lúc đó tôi mới xứng đáng với danh hiệu là người can đảm bất bạo động.” Thời gian ngắn sau đó, một người đàn ông Ấn độ giáo vì không đồng ý với Gandhi khi ông chủ trương bất bạo động với những người Hồi giáo, nên buổi chiều kia đã đột nhập vào phòng lúc ông đang cầu nguyện và bắn 3 phát súng vào ngực Thủ tướng. Trước khi chết, ông Gandhi đã giơ tay lên trong tư thế tha thứ và miệng thều thào: “Rama, rama, rama” nghĩa là “Tôi tha thứ, Tôi yêu thương, Tôi chúc phúc cho anh.”

Bài Đọc I và Tin Mừng hôm nay nhắc nhở mỗi Kitô hữu chúng ta hãy trở nên thánh thiện. Nhiều người trong chúng ta quan niệm “trở nên thánh” là sở hữu của một số ít người được Chúa chọn hoặc ban ơn đặc biệt như các thánh chẳng hạn. Nhưng qua BĐI trích sách Lê-vi, Chúa sai ông Môsê dạy tất cả mọi thành phần trong Cộng đồng Israel: “Các nguoi hãy trở nên thánh vì Ta là Đấng Thánh, là Thiên Chúa các ngươi.” Trong “Hiến Chế về Giáo Hội,” Công đồng Vatican II tái xác định: “Tất cả mọi thành phần trong GH, dù ở đấng bậc nào, đều được kêu gọi để nên thánh cả đời nầy lẫn đời sau.” (số #40, năm 1964)

Qua TM, Chúa Giêsu thực sự đã đi xa luật Lê Vi của người Do Thái một bậc cao hơn. Chúa muốn chúng ta bày tỏ cho thế gian biết sự thánh thiện khi chúng ta nhường nhịn, tha thứ cho kẻ làm mất lòng ta. Yêu luôn cả kẻ thù và những kẻ bắt bớ chúng ta. Chúa Kitô tuy là Thiên Chúa đã tự hạ mình cho đến chết. Và trên Thập giá trước khi tắt thở, Chúa đã xin Cha Ngài tha cho những kẻ đã nhục mạ, phỉ báng và đóng đinh Ngài. Đây thực là một giáo điều vô lý và khó có thể thực hành. Quả vậy, yêu thương kẻ thù mà không có Ơn Chúa thì chúng ta là những người điên!

Nhưng làm thế nào để trở nên thánh thiện trước mặt Thiên Chúa và người đời?

Hai tác giả của BĐI và TM hôm nay kêu gọi người đọc hoăc người nghe là chúng ta một điểm. Đó là con đường thánh thiện tự nó không nằm trong tư tưởng hay việc làm của mỗi chúng ta, mà là từ Thiên Chúa. Mỗi cá nhân chúng ta được tạo dựng bởi Thiên Chúa, Đấng là sự thật, là yêu thương và là thánh thiện. Sau khi được rửa tội, chúng ta được mời gọi để sống đúng với hình ảnh đó trong lời nói cũng như trong việc làm. Cụm từ “thánh thiện” từ tiếng La tinh có nghĩa “tách rời ra.” Người tín hữu được gọi tách rời ra khỏi não trạng người đời. Sống giữa thế gian mà không thuộc về thế gian. Tâm hồn chúng ta là đền thờ của Chúa Thánh Thần như Thánh Phaolô nói trong Bài đọc II. Hiểu theo cách nầy, chúng ta được mời gọi trở nên thánh thiện để nhờ đó có thể tha thứ và yêu thương mọi người chung quanh như chính mình. Với Ơn Chúa chúng ta có thể làm được, ngay cả ngoài sức tưởng tượng của con người.

Xin Chúa Thánh Thần biến đổi mỗi chúng ta nên can đảm làm chứng cho Chúa Ba Ngôi giữa đời, ngay cả khi người đời cho chúng ta là điên dại, là vô lý và ngay cả trong những trường hợp khó thực hành.

PT Phêrô Đặng Phi Hùng