Chúa Nhật 30

Thường Niên

Năm C

 

Cầu nguyện với thái độ nào để đẹp lòng Chúa

Bài đọc I và Tin Mừng tuần nầy nói đến thái độ cần có của người tín hữu khi cầu nguyện và hậu quả của thái độ đó. Người Pharisiêu trong TM thực ra không phải là một người xấu: ông đã nói thật khi nói rằng ông ăn chay, làm phúc bố thí, giữ các điều răn…và ông còn cảm tạ Chúa, nhưng liền ngay sau đó ông lại so sánh ông với người khác với thái độ chủ quan. Đây là một lỗi lầm rất thông thường của rất nhiều người trong chúng ta. Tôn giáo có mục đích liên kết mọi người lại với nhau chứ không chia rẽ con người ra xa. Người VN ta thường nói “Gà tức nhau tiếng gáy.” Hội đoàn nầy so sánh với hội đoàn kia. Giáo khu lớn nầy so sánh với giáo khu nhỏ kia, dần dần việc hy sinh phục vụ ban đầu tốt, sau biến thành một động lực để ganh đua, tranh giành ảnh hưởng, để khoe khoang… Cái sai trái ở chỗ là làm mọi điều tốt như trong sách luật dạy với một thái độ xấu, sẽ đem đến hậu quả xấu. Thái độ tự phụ như người Pharisiêu làm người khác lánh xa.

Ngược lại, người thu thuế có một thái độ hết sức khiêm nhường khi cầu nguyện nên đã liên kết được với Chúa. Khi cầu nguyện anh ta đàm thoại với Chúa với một tấm lòng khao khát ân sủng thiêng liêng. Anh nói thật là anh có tội. Cho dù những người chung quanh có định kiến cho anh là một người xấu, một người tội lỗi, nhưng điều đó không quan hệ cho lắm, vì anh biết anh có tội, cần được Chúa cứu vớt. Thời Do Thái bị đế quốc Roma cai trị, những người thu thuế được coi là những người phản bội dân tộc và tội lỗi vì họ dựa vào chính quyền Roma để bắt đồng hương của mình nộp thuế nhiều hơn số chính quyền ấn định. Phần sai biệt họ lấy làm của riêng. Tuy bị liệt vào hạng người xấu và tội lỗi nhưng anh thu thuế nầy lại có một thái độ đáng để cho hậu thế chúng ta noi theo. Anh không khoe khoang cũng không cầu cho cá nhân anh. Vì thế anh đã nắm vững được cái cốt lõi của việc cầu nguyện: kết hiệp với Chúa. Và Chúa Giêsu kết luận: “Người thu thuế về nhà được sạch tội, còn người Pharisiêu thì không.” Cầu nguyện là kết hiệp với Chúa và tìm kiếm ân sủng để làm động lực thúc đẩy (motivation) trong đời sống khi còn ở nơi dương gian. “Ai tìm đến để nương tựa Chúa thì được Ngài tha thứ mọi tội.” (Đáp Ca)

Trong BĐII, thư gửi môn đệ Timôthê, Thánh Phaolô nói rất nhiều về cá nhân của chính ông trong cuộc đời làm môn đệ Chúa. Tôi coi đây là một sự cầu nguyện với một thái độ nói lên sự thật với tấm lòng khiêm nhu và biết ơn Chúa. Thánh nhân đã nói rất thật với một thái độ thân thương tình thầy trò, trước khi giã từ cõi trần để về với Thiên Chúa, Đấng mà ông đã tin theo và phục vụ. Phaolo cho biết ông đã sẵn sàng hành lý cho cuộc sống mới ở bên kia thế giới, sau khi đã “đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa.” Chung cuộc, ông có gì trước khi qua đời? Không phải một đời thu lượm hay tích lũy của cải, mà là một đời cho đi để giữ vững gia sản là đức tin, và “mũ triều thiên” trên Thiên đàng. Thánh nhân cũng cảm tạ Chúa đã phù hộ và ban sức mạnh để ông có thể thoát khỏi “nanh vuốt của sư tử,” là Đấng đã cứu vớt ông khỏi mọi sự dữ, đưa vào nước Trời.

Như vậy, điều quan trọng khiến cho người tín hữu được sạch tội và trở nên công chính là thái độ khiêm nhường thật sự. Khiêm nhường là động lực thúc đẩy cá nhân đương sự làm những việc tốt chỉ vì mến Chúa và yêu người, chứ không vì để được khen thưởng hay khâm phục.

Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin ban cho con ân sủng khiêm nhường của Chúa để con biết sống cho Chúa và phục vụ tha nhân. Amen

 Phó Tế Phêrô Đặng Phi Hùng