Chúa Nhật 22

Thường Niên

Năm C

 

Con đường Khiêm Nhường

Anh chị em thân mến,

Có lẽ ai trong chúng ta cũng biết bức tranh Bữa Tiệc Ly là một trong những tuyệt tác của nhà hoạ sĩ thiên tài Leonardo da Vinci. Tuy nhiên, có lẽ ít ai biết được quá trình hình thành bức tranh đó. Hoạ sĩ Leonardo da Vinci đã hoàn thành bức tranh Bữa Tiệc Ly trong vòng 7 năm, nhưng ông đã không dùng phần lớn của quãng thời gian 7 năm đó để vẽ, mà là để kiếm người làm mẫu vẽ Chúa Giêsu và Giuđa. Thật vậy, giữa hàng ngàn thanh niên đến dự thi, ông mới chọn được một chàng trai có gương mặt thánh thiện và thanh khiết tuyệt vời làm mẫu vẽ Chúa Giêsu, nhưng suốt những năm sau đó, ông không hề tìm được một người nào có khuôn mặt cực kỳ gian ác để vẽ Giuđa. Tình cờ, ông đã gặp được tên tử tội ở Rôma có khuôn mặt thích hợp để vẽ kẻ phản bội. Được phép của Hoàng đế, tên tử tội được đưa tới Milan nơi bức tranh Bữa Tiệc đang vẽ dở dang.

Khi nét vẽ cuối cùng được hoàn thành, Leonardo bảo người lính gác mang người tử tù đi, nhưng bỗng nhiên anh ta vùng vẫy và quỳ xuống khóc nức nở: “Ôi, ngài Leonardo, ngài không nhận ra tôi sao? tôi chính là người mà 7 năm trước ngài đã chọn làm mẫu để vẽ Chúa Giêsu đây!”

Quả thật, chỉ trong vòng 7 năm mà cuộc sống tội lỗi đã làm biến đổi một người có khuôn mặt thánh thiện của Chúa Giêsu trở thành người mang gương mặt xấu xa của Giuđa! Đó là sự đảo ngược kỳ lạ xảy ra trong bức tranh “Bữa Tiệc Ly”. Nhưng trong chính bữa tiệc ly có một sự đảo ngược còn kỳ lạ hơn nữa, đó là Chúa Giêsu, “người chủ tiệc” đã trở thành “người phục vụ” khi Ngài quỳ xuống rửa chân cho các tông đồ. Và, đó chính là bài học khiêm nhường mà Chúa Giêsu muốn nhắn gửi mỗi người chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay.

Thật vậy, khi thấy khách dự tiệc với Ngài tại nhà một thủ lãnh các người biệt phái thích chọn những chỗ ngồi quan trọng trong bàn tiệc, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn để khuyên bảo họ hãy chọn chỗ rốt hết để được mời lên chỗ cao hơn. Vì chỗ ngồi tượng trưng cho địa vị trong xã hội, cho nên người ta thích chọn vị trí quan trọng trong bàn tiệc không phải để được ăn ngon, nhưng là để được vinh dự hơn, và muốn ngồi vào những vị trí quan trọng ở những nơi đông người là để thỏa mãn lòng tự tôn của mình. Nhưng định luật Nước Trời thì đi ngược lại như lời Chúa phán: “Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống và ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên”.

Cuộc đời từ xưa đến nay chưa có ai cao tới mức không cần phải ngước lên và cũng chẳng có ai thấp đến nỗi không cần phải cúi xuống. Vì chưng, cuộc sống đôi khi cần phải ngước lên và cũng có lúc cần phải cúi xuống. Tuy nhiên, bình thường chúng ta thấy ngước lên thì rất dễ nhưng cúi xuống thì lại khó vô cùng, đặc biệt đối với những người cao máu, vì cúi xuống lâu máu dồn lên đầu dễ đưa đến tình trạng xây xẩm mặt mày... Cũng vậy, kiêu ngạo chính là chứng cao máu tâm hồn. Cho nên, người kiêu ngạo rất sợ phải cúi xuống vì hạ mình xuống dễ làm cho họ khó chịu đến đảo điên tâm hồn. Nhưng Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta bằng cách cúi xuống đến tận cùng, mang lấy kiếp phàm nhân trong thân phận một hài nhi bé nhỏ, mặc dầu Ngài là một Thiên Chúa cao cả. Điều trớ trêu ở đây là trong khi con người kiêu ngạo muốn vươn lên làm Chúa, thì Thiên Chúa lại khiêm tốn hạ mình xuống làm người. Trong khi con người hèn hạ muốn nâng mình lên bằng cách chà đạp người khác, thì Thiên Chúa cao cả lại hạ mình xuống để nâng con người lên. Hay nói cách khác, từ “chỗ nhất” trên trời cao, Ngài đã chọn “chỗ cuối” dưới chân con người để phục vụ con người. Thật không sai chút nào khi nói, hạ mình là con đường của Thiên Chúa và khiêm nhường là khuôn mặt của Ngài. Cho nên, sống khiêm nhường là trở nên giống Thiên Chúa.

Do đó, hết thảy chúng ta cũng được mời gọi để đi theo Chúa vào con đường khiêm nhường thẳm sâu, con đường hy sinh đến tận cùng, con đường phục vụ quên mình. Cho nên, bằng lối sống khiêm nhường, chúng ta hãy chọn cho mình vị trí cuối cùng trong bữa tiệc cuộc đời để cũng sẽ được Thiên Chúa thương cho đồng bàn với Ngài trong bữa tiệc Nước Trời mai sau.

Vì chưng, hạ mình như Chúa Giêsu không phải là hèn nhát. Trái lại chỉ những ai dũng mạnh, can đảm mới dám hạ mình phục vụ tha nhân. Khiêm nhường như Chúa Giêsu không phải là nô lệ. Trái lại khiêm nhường phục vụ là một cử chỉ đầy tình yêu, một thái độ hoàn toàn tự do, cao quý. Khiêm tốn hạ mình phục vụ là thoát khỏi cái tôi chật hẹp ích kỷ để đi vào con đường tự do thênh thang của Thiên Chúa, của Nước Trời.

Người ta kể rằng trên con đường nhỏ hẹp sát sườn núi, một bên là vách núi cheo leo, một bên là vực sâu thăm thẳm, có hai con dê núi đi ngược chiều nhau. Vì con đường quá nhỏ hẹp, chỉ đủ cho một con vật đi qua, cho nên 2 con dê quá bối rối không biết tính toán thế nào để vượt qua nhau. Nếu chen lấn, chúng có thể rơi xuống vực sâu và tan xương nát thịt. Sau cùng, chúng chợt nghĩ ra một cách vẹn toàn, đó là  một con quỳ mọp xuống sát đất để con kia bước qua mình. Thế là cả hai đều bình an vô sự và có thể tiếp tục con đường của mình.

Cũng vậy, chớ gì trên những “lối mòn” của cuộc sống, anh chị em chúng ta cũng biết cúi xuống để phục vụ tha nhân trong tinh thần khiêm tốn để cùng nhau kiến tạo nên con đường đẹp nhất, con đường dẫn đến sự sống và hạnh phúc muôn đời bên Chúa. Amen.

Rev. Thomas Nguyễn Tuấn Bình. CMC