Chúa Nhật 12

Thường Niên

Năm C

 

Ngài là ai?

Phúc âm Thánh Luca nếu chia làm hai phần, phần thứ hai nói nhiều về hành trình tới Thành thánh Jerusalem, địa điểm cuối cùng của việc chuộc tội nhân loại của Chúa Giêsu, Đấng Cứu Thế của nhân loại. Trên đường tới đó, Chúa đã hỏi các Tông đồ, những vị đã theo Chúa suốt chặng đường ba năm, một câu hỏi quan trọng: “Còn các con, các con bảo Thầy là ai?” Đây cũng là câu hỏi hết sức quan trọng Chúa muốn đặt với tất cả chúng ta qua bao thời đại. Nói là quan trọng bởi vì câu trả lời của mỗi cá nhân sẽ có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến đức tin và sự cứu rỗi của đương sự. Hoạt cảnh trong đoạn Phúc âm, từ giây phút nầy Chúa Giêsu đang trên đường tới thập giá. Mọi lời Ngài nói, mọi việc Ngài làm là một bước gần hơn tới đồi Golgotha – nơi Chúa tỏ hiện sự vâng phục hoàn toàn, dâng hiến một tình yêu tuyệt đối, bằng cái chết trên thập giá - Chúa muốn biết các môn đệ hiểu thế nào về Ngài vì “vô tri bất mộ” (không biết không yêu).

Khi hỏi câu nầy, Chúa muốn nghe lời tuyên xưng từ mỗi cá nhân sự liên hệ giữa mình với Chúa (the personal relationship) ở hiện tại mà không chú ý để nghe nói về, hoăc nghe từ ai trong quá khứ.

Chúa muốn biết sự liên hệ giữa Chúa với ta thế nào: thân thương hay quen sơ, thâm tình hay xã giao, thắm thiết hay lạnh nhạt. Nói tắt, Chúa muốn biết cảm nghiệm bên trong từ con tim và trí tuệ ta chứ không phải bên ngoài từ sự hiểu biết suông.

Nếu hôm nay có ai hỏi chúng ta câu hỏi trên, chúng ta sẽ trả lời sao thưa ÔB/AC? Có người sẽ nói là Đấng Cứu Thế, là Đấng Thiên Sai, là Con Thiên Chúa v.v… Những câu trả lời đó chỉ hoàn toàn đúng trong sách vở, đúng với Giáo huấn của Giáo hội, và cũng đúng với sự dạy dỗ, chỉ bảo từ Ông bà, Cha mẹ, các Cha, các Soeurs, các Thầy/Cô Giáo lý viên đã giúp chúng ta từ thuở nhỏ. Nhưng đó cũng chỉ là một việc học thuộc lòng rồi “trả bài” trên môi miệng như xưa kia các Tông đồ đã làm (trừ Simon Phêrô).

Người chưa cảm nghiệm về Chúa Kitô, Đấng mà họ theo là người chưa thức tỉnh. Sự liên hệ giữa Chúa và đương sự chỉ được xác nhận bởi việc tuân giữ những luật lệ và thói tục bên ngoài, thiếu sự xác tín từ trong tâm hồn. Đức tin của họ vẫn chỉ mượn lại của ông bà cha mẹ hay người khác. Họ nghe nói về Chúa nhưng chưa gặp Ngài trong cảm nghiệm đời sống đức tin. Chúa Giêsu đối với họ là Đấng mà họ đã từng nghe nói hay nghe quen quen chứ không phải là bạn chí thiết, là Cứu Chúa của mình. Do đó, việc tham dự Thánh lễ Chúa nhật hay những buổi cầu nguyện, tĩnh tâm…là một sự bắt buộc, có thể vì sợ tội, hay vì sợ người khác dòm ngó, không đi không được, hơn là vì tự nguyện và yêu thích. Trong khi những người khác với đức tin của một người tín hữu trưởng thành, Chúa Giêsu không chỉ lả Đấng họ quen biết, gặp gỡ mà còn là bạn chí thân. Do đó, họ nỗ lực tuân giữ các giới răn theo bổn phận và đi theo Chúa cách tích cực để trở nên giống Ngài mỗi ngày hơn trong việc yêu mến, phụng sự Thiên Chúa và phục vụ tha nhân. Nói cách khác, những tín hữu trưởng thành, việc tới nhà thờ dâng Thánh lễ và cầu nguyện hàng tuần là một việc “được làm” thay vì “phải làm!” Họ không đi trễ về sớm. Họ vào nhà thờ chỉ để cung kính đàm thoại với Chúa, người bạn thân thiết mà họ không thể thiếu trong đời. Việc đóng góp hiện kim, sức lực và thì giờ họ coi là bổn phận đối với bạn chí thân, Đấng có năng lực cứu thoát họ cả thể xác lẩn linh hồn. Tắt một lời, nếu chúng ta giữ đạo theo người chưa trưởng thành, không chóng thì chầy sẽ mất đạo. Nhưng nếu chúng ta sống đạo theo người đã trưởng thành thì đạo sẽ tồn tại đến các thế hệ tương lai. Mong thay!

Pt. Phêrô Đặng Phi Hùng