Tháng Mân Côi (Ngày 7)

Ta nghĩ ǵ khi đă bỏ phí thời gian không lần chuỗi Mân Côi.

Đến đây chúng ta đă hiểu rơ về ư nghĩa của Kinh Kính Mừng. Chúng ta nghĩ sao về những ngày tháng mà chúng ta đă bỏ phí vô ích không lần chuỗi Mân Côi?

Chúng ta nghĩ sao về những ư nghĩ và lời nói đă xúc phạm đến t́nh yêu Thiên Chúa cách nặng nề, khi chúng ta chê chối và coi thường Kinh Mân Côi?

Chúng ta nghĩ thế nào trước mệnh lệnh mà Mẹ Thiên Chúa đă khẩn nài chúng ta thực thi? Đọc Kinh Mân Côi là ca ngợi một thụ tạo hay là những lời khẩn cầu cho chính sự sống chúng ta?

Đọc Kinh Mân Côi có phải là chúng ta đă thể hiện t́nh yêu giữa các chi thể trong thân thể mầu nhiệm là Hội Thánh Chúa chăng?

Đọc Kinh Mân Côi, phải chăng chúng ta đă kéo t́nh yêu cùng ơn tha thứ từ Thiên Chúa xuống cho tất cả những người tội lỗi?

Chúng ta hăy suy nghĩ trong sự soi sáng của Thánh Thần Thiên Chúa, chúng ta sẽ thấy được công việc phải làm cho chính sự sống chúng ta hôm nay.

Để t́m thấy chính xác cách khẩn thiết cho công việc chúng ta phải làm, chúng ta hăy tự hỏi: Mẹ Thiên Chúa có dạy chúng ta làm một việc vô ích không? Hay công việc ấy có lợi cho chính sự sống chúng ta? Và hơn nữa cho chính sự sống của mọi linh hồn mà Thiên Chúa đă phải cứu bằng giá máu của Người.

Hỏi như thế là chúng ta đă trả lời Mẹ Thiên Chúa khi hiện ra tại Fatima với 3 thần dược để cứu linh hồn nhân loại.  

Giai Thoại 

Một cô gái nơn nà được nâng trên cánh nhạc.

Trong sách Affecti Scambievoli, phần II chương VIII của linh mục Auriemma, mẩu truyện sau đây được tường trần như một bài thơ diễm ảo.

Một thiếu nữ dịu dàng, trinh trong và nơn nà như một nhành hoa rừng, phô hương sắc bên bờ suối trong mát, ngày ngày chăm sóc một bầy chiên hiền hậu. Nàng tŕu mến Đức Trinh Nữ đến nỗi nàng cảm thấy chỉ có một diễm phúc ở thế trần, là ḷng, trí và chân chỉ nhắm đến một nguyện đường nhỏ, khuất giữa đồi núi bao la trùng điệp.

Trong khi đoàn chiên gặm cỏ và nhởn nhơ chung quanh nàng, nàng lần hạt và cầu nguyện trước Bà Mẹ muôn vàn kính mến.

Mẹ Maria được biểu trưng bằng một pho tượng tầm thường không được trang sức, điểm xuyết.

Thấy vậy, cô gái nghèo, ḷng se lại, băn khoăn. . .rồi lên thác xuống ghềnh, nàng t́m lá móc, chặt cây nứa về: cây khéo vót thành óng chuốt, lá sành phơi trở nên nơn nà, được chắp thành một áo tơi xinh xắn mang cho Mẹ.

Đôi ba hôm nàng bay lượn qua rừng qua suối như một con bướm và đi t́m đủ thứ hoa ngào ngạt hương sắc đem về kết thành mũ triều thiên đôi cho Mẹ.

Nàng kính cẩn bước lên bàn thờ và âu yếm thưa: "Mẹ, con muốn đội lên đầu Mẹ một mũ triều thiên óng ánh ngọc châu, nhưng con nghèo quá Mẹ ạ. Xin Mẹ vui nhận cài mũ bằng hoa hèn mọn này, nói lên ḷng yêu mến thiết tha nồng hậu của con".

Sau đó, cô gái ngă bệnh và sắp chết. Hai tu sĩ qua xứ nàng và nghỉ giải lao dưới một gốc cây. Một thầy ngủ một thầy thức, nhưng cả hai cùng có một thị kiến. Hai thầy chiêm ngưỡng một đoàn thiếu nữ đẹp như tiên. Giữa đám tố nữ đó nổi bật một hoa khôi uy nghi và lộng lẫy hơn cả.

Một thầy hỏi:

-Thưa hoa hậu, ngài là ai và đi đâu qua lối này?

-Ta là Mẹ Thiên Chúa, bà đáp, các trinh nữ kia và ta đến làng gần đây để thăm viếng một cô gái chăn chiên nghèo sắp ĺa trần. V́ trước đây nàng thường đến chào kính Ta bằng Kinh Mân Côi.

Nói đoạn Bà biến mất.

Hai nhà tu hành bảo nhau: "Nào chúng ta đến thăm cô mục tử."

Quư thầy vào làng và t́m thấy trong túp lều xơ xác người bần nữ hấp hối trên mấy nắm rơm.

Nàng bảo: "Quư thầy hăy cầu nguyện Chúa để xem thấy Đấng đang đến phù trợ con".

Các tu sĩ quỳ xuống và thấy Mẹ Maria, tay cầm một mũ triều thiên cúi xuống ủy lạo cô gái sắp chết. Các trinh nữ khác xướng lên những ca khúc êm đềm, như mời hồn em ra khỏi xác, để Mẹ Maria đội mũ triều thiên cho em, và được nâng trên cánh nhạc du dương đến cơi vĩnh phúc muôn đời. 

Lời Nguyện

Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, xin giữ trong con một tâm hồn trẻ thơ tinh tuyền trong suốt như một ḍng suối. Xin đem đến cho con, một tâm hồn đơn sơ, không mang vương chất chứa sầu muộn. Một tâm hồn cao đẹp để hiến dâng, luôn mở rộng cho cảm thông nhân ái. Một tâm hồn trung tín và quảng đại, không hay quên bất cứ việc thiện nào, không oán hờn dẫu mảy may sự ác . . .